11 February, 2012

Thầy Tuệ Sỹ

...Ấn tượng thứ hai của tôi về thầy Tuệ Sỹ là cái cười của thầy. Nói thật sự, tôi ít khi thấy ai có một cái cười hiền lành như thế. Đó là 1 cái cười, không hề rạng rỡ, tỏa chiếu ra ngoài mà là một cái cười quấn quít vào trong, với giọng cười khẽ nức lên từ trong tâm, hơi e thẹn thì phải-theo kiểu hai cậu học trò ngoan khoảng trên dưới 10 tuổi đang đùa nhau điều gì và rất lấy làm thích thú. Đó là một cái cười-hẳn nếu ai có máu diễn giải, sẽ nói là, thoát tục lụy, hay nhi hóa. Một cái cười làm cho người đối diện thấy nhẹ lòng và vui lây lập tức – cái cười sảng khoái của một kẻ có máu buồn mà chỉ ai cù nhẹ đã rúc rích cười nấc và làm cho mọi người cảm thấy an toàn- không phải sự an toàn như kiểu người ta thường nói về nụ cười an nhiên vĩnh cửu của Đức Phật, hay nụ cười lĩnh hội rạng rỡ hạnh phúc của Kasipa- đều ít nhiều có tính giáo dục, mà là một kiểu cười hồn nhiên như lá rụng trước gió, như gió thoảng qua mặt hồ nước và làm rung tỏa lên các gợn sóng nhẹ và hiền. Nếu cứ liên hệ với những năm ở trong tủ và một lệnh tử hình được xóa vào phút cuối, cái cười này thật là lạ lùng (hay không lạ lùng chi hết?)

...

Nguồn: Blog Như Huy

10 February, 2012

February 11

Hôm qua, trong một phút tình cờ nói chuyện cùng Tâm, cô con gái thứ 2, tôi phát hiện ra tôi thay đổi quá nhiều. 

Sau 5 tháng ở Việt Nam, một khoảng trống nào đó trong tôi đã được đầy. Nói với Tâm, tôi đã từng là người dở hơi trong suốt 36 năm qua, đã từng là người xa lánh sinh hoạt xã hội, vui buồn vu vơ, chẳng mặc định được tình cảm của chính mình. Cũng vì mình bị thui chột, nên cảm nhận cho cuộc sống chung quanh cũng thui chột không kém. Biến cố năm 75, một cậu bé mới được 14 tuổi, xớn xác theo gia đình, theo đoàn người lên máy bay trực thăng bay ra hạm đội, để lại sau lưng phương trời tuổi thơ. Tuổi 14 là cái tuổi còn đang thử thách những giới hạn giữa mình và xã hội chợt bị đông cứng để chào đón một môi trường hoàn toàn xa lạ với ký ức. Trở lại đây năm 2011, tan vào sinh hoạt cùng mọi người, tôi đã nghiệm được ra cái góc khiếm khuyết tình cảm trong tâm hồn mình. Té ra mình đã là người trầm cảm từ bấy lâu nay mà không biết. Hohoho...

Có những lúc nhìn lại đời sống tình cảm, tôi nhận thấy từng cuộc tình đã cho mình thêm một nấc để làm cái mốc thời gian lớn khôn ghi dấu ân huệ cuộc đời. Tôi không có nhiều người tình, nhưng mỗi người thế hệ 5X, 6X, 7X, 8X, 9X đã từng hiện diện và đã để lại rất nhiều kỷ niệm trong tâm hồn, mà chính tôi đôi khi cũng không ngờ mình đã được nhận lãnh. Từ người tình đầu ở thế hệ 5X, đến người vợ cũ ở thế hệ 6X, và người bạn gái rất thân ở thế hệ 7X, đến cuộc tình ngắn ngủi với người thuộc về thế hệ 9X; đến bây giờ, người bạn đồng hành của tôi từ thế hệ 8X, Nghi cho tôi môi trường để phát triển tiếp niềm tâm cảm tròn trịa mà tôi đã từng mơ hồ tìm kiếm. Mỗi tuổi có tâm thức khác nhau và vướng mắc khác nhau cũng từ cái tâm của chính mình đã từng vướng mắc và cần có sự hiện diện của nó trong mỗi thời điểm của đời mình.

Tôi thấy mình vừa chín ở tuổi 50. Vừa chín, có nghĩa là không còn gì để nghi hoặc với chính mình về chuyện tình cảm. Tất cả đã thông thoáng khi cho đi cũng như khi đón nhận tất cả cảm súc và tư duy của mình và người trong tâm thức an nhiên.


06 February, 2012

February 6

Cả mấy ngày nay, cảm giác bị bội thực từ trong tâm linh đến hình hài làm tôi chẳng còn muốn tiếp thu thêm cái gì. Cứ để mọi chuyện trôi đi trôi đi như áng mây qua lòng trời. Lòng trời ở đâu cũng xanh ngăn ngắt. Mây trắng thiên hình vạn dạng mang tính lý của nước trôi bềnh bồng.

Trong đầu đang là không gian thành phố của người điên (hay thành phố những kẻ đầy hài hước (?)). Nơi người dân tự bảo vệ mình bằng 2 lớp khóa cửa chính và giới hạn con số của khung cửa sổ căn nhà họ. Chỉ căn nhà nào có đường hẻm bên hông, may ra người ta mới thấy được vài ô cửa nhỏ với những chấn song sắt bắt chặt vào tường. Thường những căn này họ đều nuôi chó để giữ nhà. Ở vài căn cao ốc, thường có nhân viên bảo vệ được mặc đồng phục ngồi trực 24/24 để kiểm tra người ra người vào. 

Tôi muốn viết gì về họ? Tôi chưa rõ. Đôi khi chỉ ước gì có áng mây mầu xanh lá cây của thảo nguyên êm đềm. Ước mơ này có quá bất thường không? Ahhhhhh.... tôi không rõ.