Showing posts with label Thơ. Show all posts
Showing posts with label Thơ. Show all posts

03 December, 2011

"IF" by Rudyard Kipling





If
Rudyard Kipling



If you can keep your head when all about you
Are losing theirs and blaming it on you;
If you can trust yourself when all men doubt you,
But make allowance for their doubting too;
If you can wait and not be tired by waiting,
Or, being lied about, don't deal in lies,
Or, being hated, don't give way to hating,
And yet don't look too good, nor talk too wise;

If you can dream - and not make dreams your master;
If you can think - and not make thoughts your aim;
If you can meet with triumph and disaster
And treat those two imposters just the same;
If you can bear to hear the truth you've spoken
Twisted by knaves to make a trap for fools,
Or watch the things you gave your life to broken,
And stoop and build 'em up with wornout tools;

If you can make one heap of all your winnings
And risk it on one turn of pitch-and-toss,
And lose, and start again at your beginnings
And never breath a word about your loss;
If you can force your heart and nerve and sinew
To serve your turn long after they are gone,
And so hold on when there is nothing in you
Except the Will which says to them: "Hold on";

If you can talk with crowds and keep your virtue,
Or walk with kings - nor lose the common touch;
If neither foes nor loving friends can hurt you;
If all men count with you, but none too much;
If you can fill the unforgiving minute
With sixty seconds' worth of distance run -
Yours is the Earth and everything that's in it,
And - which is more - you'll be a Man my son!

26 November, 2011

November 27



lời ca gió


gió thổi qua cánh đồng
thông thoáng
đỉnh núi cao

gió thổi vào đại dương
hòa tan cơn sóng xanh
hai bờ cỏ

gió thổi trên tóc rối
vướng bờ môi khép mở
có cánh đồng
có biển mặn
ngã tư đèn đỏ xanh

ngồi một mình nghễnh ngãng
ta là gió

khi đón một hình hài
gió là ta
 
hương hoa của một ngày đã xa
khi không thể đón cõi tịch lặng 
mênh mông

đừng quay về
(chưa từng đi)
đừng bước đến
(chưa từng rời)

gió là ta là gió là ta là gió
 
 

06 November, 2011

Chờ Em Đặt Tựa




nụ hôn cho tóc gần thêm
sợi vương trên gối
sợi mềm trên vai

sợi trăm năm
sợi của ai
nằm trong ký ức

thương hoài nụ hôn




Sài Gòn - November 6, 2011

14 October, 2011

Ngày của hai người (Thơ Viên Linh)

Ngày của hai người
(Thơ Viên Linh)


Hôm nay ngày của hai người
Có khung cửa sổ khép đời chung quanh
Có ơn cha mẹ sinh thành
Ơn anh em đến chúc mình bền lâu

Tim hồng ý biếc ơn nhau
Ngón tay ơn nhẫn đêm thâu ơn đèn
Trên giường đôi gối thêu tên
Đầu ai ơn cánh tay mềm trong mơ

Em tin trời có ban sơ
Em nghi đến nắng em ngờ cả mưa
Em tin tôi, sự tình cờ
Nhưng ai tơ nhện đợi chờ mối ai

Trên tường nét mực chưa phai
Lịch ghi đủ tháng, miệng mai thiếu lời
Hôn em, thiếu nụ đầu đời
Nhưng ba mươi tuổi lòng tôi mới đầy

Ngập ngừng chi nữa, lại đây
Khóa riêng anh gửi những ngày của chung
Chúc cho đôi má em hồng
Chúc xanh em mộng, chúc nồng em môi

Chúc xinh em đứng em ngồi
Chúc hiền em ở, chúc vui em nằm
Chúc duyên em giận, em nhăn
Chúc thương em khóc, chúc đằm em la

Chúc em lẩn quẩn trong nhà
Ngoan như cái kiến, mặn mà cái ong

Hôm nay có cặp vợ chồng
Chúc nhau con bế con bồng trên tay
Rượu hồng chúc mọi người say
Thời gian đã chậm, tháng ngày đang nhanh

11 September, 2011

Còn Gặp Nhau

Còn gặp nhau
(Tôn Nữ Hỷ Khương tặng GSTS Trần Văn Khê)


Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi,
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời.

Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương,
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường.

Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời,
Vui chơi trong ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời.

Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm, ý thêm tươi
Cho hương thêm ngát, đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người.

Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao,
Vui câu nhân nghĩa, tròn sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau.

Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình, say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ, say nhạc, say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày.

Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý - lẽ huyền vi
An nhiên tự tại - lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ.

Đọc thơ Tôn Nữ Hỷ Khương

Từ xưa đến nay có muôn ngàn câu thơ lưu luyến qua bao thế hệ. Nhưng có những câu thơ mà cứ đọc lên ai cũng cảm thấy lòng mình rung động, xao xuyến, êm ái, nhẹ nhàng, nghe rồi nhớ mãi không quên, vì thơ đã đi thẳng, đi sâu vào lòng người. Đó là trường hợp của thơ Tôn Nữ Hỷ Khương.

Thơ Tôn Nữ Hỷ Khương đã nói lên được bằng vần điệu những tâm tư thầm kín của mọi người, cũng đã cho thấy rõ con người của tác giả, là luôn coi trọng chữ Tâm:

“Sống trên đời gắng giữ trọn chữ Tâm
và nhất niệm báo ân – đừng báo oán.”

Và cả đời đã sống vì tình, một thứ Tình Người rộng rãi bao la:

“Trước sau chỉ một chút tình,
Thiết tha, trân trọng để dành cho nhau.”

Khi vui luôn có nhau trong tình tri kỷ. Lúc buồn cũng có nhau trong tình tương ái tương thân, nói với nhau những lời yêu thương dịu ngọt, cho nhau những nụ cười, những niềm vui, những ngọt bùi, để khi theo quy luật tự nhiên, luật vô thường, mọi vật đều có thể mất đi, thì “chỉ có Tình Thương để lại đời!”.

Trong thi phẩm của Tôn Nữ Hỷ Khương tôi tin rằng những bài thơ này sẽ lưu lại trong lòng mọi người nay và cả mai sau.



GSTS Trần Văn Khê

20 March, 2011

Barrington, New Jersey... (3)

gắp vào chén không
chút chua chua của cỏ
chút lãng mạn của nắng
chút ngọt ngào của đất
chút cay cay thiền định
chút dục tính của nước

(à...)

rót vào ly không
đêm mặn của biển
bình minh của lá
đắng đắng của lửa
tĩnh lặng của đất
hanh vàng của mùa thu

(ơi ...)

mỗi người một góc sầu
ngày 3 bữa ăn và giấc ngủ
góp nhặt rồi buông xuống - góp nhặt rồi buông xuống




2.



Dedicated to the one who guilty or innocent
Lost in this sea
Yielded to the stream
Who didn't ever be a winner

...Dedicated to the one always keeping a hope
In front of a sorrow
In the cold of a room

Dedicated to the one searching his own freedom

I sing to life
To all its beauty
To every wound of it
To every caress of it

I sing to life
To its tragic beauty
To pain and to strife
Let all that dance through me
The rise and the fall
I lived through it all
Dedicated to the one who always made it dry
Like possessed, slipped through fingers
It was always already over

I sing to life
Reflected into your eyes
Easy and endless
Promised land for us

I sing to life
Sweet and even fierce
To this journey of ours
Which still puts us in chains

It calls us...

Don't ever doubt ( x 2 )
Don't ever leave it alone
Alone
... still ...

I sing to life
Sweet and even fierce
To this journey of ours
Which still puts us in chains

It calls us...



3.

giọt mưa... tan vào biển sâu





13 February, 2011

ở nơi đây




ở nơi đây cho dù là mùa đông
tôi vẫn có thể phơi quần áo sau khi giặt
mùi nắng thơm mùi gió ngọt

ở nơi đây cho dù là mùa đông
tôi vẫn có thể xúc cát tìm biển rộng
tình cảm chứa chan ảo mộng trùng trùng

ở nơi đây cho dù là mùa đông
tôi vẫn có thể ôm lấy cội cây sồi
lắng mạch nguồn nhựa ứa cùng thời gian

ở nơi đây cho dù là mùa đông
cái ngông giữa ngàn cái ngông không ngông ngông
ngông!


29 December, 2010

John Denver - Seasons of the Heart





2.




có một ngày nào đó, bạn không còn thấy tôi đâu đây
tôi xin bạn còn nụ cười mà bạn đã từng có bên tôi
nơi tôi đến chưa chắc đã tràn đầy phúc hạnh
nó là hành trình tiếp cho hành trình ngày hôm nay


tôi đã từng có những ngày vui bên bạn
gióng tiếng ca lẫn tiếng cười cùng đâu đó tiếng thở dài
trọn vẹn với trái tim mình ở đâu đó gốc cây này
khi bình minh vừa lên có lẽ chỉ còn lại đốm lửa đang cháy


lời yêu thương tôi đã gửi và đón trong bao ngày qua
là nụ cười mỗi khi nhớ về dòng dĩ vãng đầy kỷ niệm
rất riêng tư ... lung linh trong mỗi mỗi khoảnh khắc thời gian
khi ta bên nhau còn bên nhau và mãi mãi chân thật





21 December, 2010

mình




em ngồi, 
vướng lại nỗi 
đau 
nằm trong cái dạ con 
đường trăm năm 


xa xăm. 
thăm thẳm. hạt mầm 
biết đâu nơi chốn 
lặng câm ban đầu 


thôi thì 
bái lạy lòng nhau 
nghìn thư trăm cánh 
trước sau cũng 
mình.        





15 December, 2010

mỗi hơi thở...

nở trong tôi

dưới đôi chân

trên đôi môi

tinh khôi
là một cánh hoa



12 December, 2010

Bankei






Bất sinh bất diệt
Là cái bản tâm
Địa thủy hỏa phong
Chỗ đêm trú tạm

Vì vướng cái này
Một gian nhà lửa
Chính bạn châm ngòi
Đốt mình ra lửa

Hãy tìm trở lui
Về thời gian ấy
Khi bạn mới sinh
Nhớ được chút gì?

Hãy để tâm bạn
Như mới lọt lòng
Thì thân tâm này
Là một vị Phật

Tất cả ý nghĩ
Gì tốt gì xấu
Đều phát sinh từ
Cái ngã mà ra

Hỏa lò về đông
Thật là thú vị
Nhưng qua mùa hạ
Nóng bức làm sao

Ngọn gió mát mẻ
Mùa hè bạn yêu
Qua hết mùa thu
Nó thành nỗi khổ

Khi bạn có tiền
Bạn khinh kẻ nghèo
Bạn đã quên sao
Hàn vi thuở ấy?

Tiền bạn tích lũy
Với tâm tham lam
Bị quỷ đói giật
Bạn đâm kinh hoàng

Bỏ cả cuộc đời
Chạy theo tiền bạc
Đến khi nhắm mắt
Tiền của ích gì?

Tham lam chấp thủ
Tâm tôi toàn không
Nên thế gian này
Thuộc về tôi cả!

Bạn mong nhớ người yêu
Chỉ trong thời hiện tại
Nhưng lòng mong nhớ ấy
Có trước họ ra đời

Khi bạn nhớ người nào
Là bạn không thể quên
Nhưng không nhớ họ
Là chưa từng quên

Khi nhìn lại quá khứ
Thấy như một giấc mơ
Nhận thức được vậy rồi
Thấy mọi sự giả dối

Những người thấy đắng cay
Trong cuộc đời chìm nổi
Là tự làm khổ mình
Vì một giấc chiêm bao

Cuộc thế phù hư
Thảy đều không thật
Đừng đeo việc đời
Nào, ta múa hát!

Chỉ cái tâm bản lai
Trùm quá khứ vị lai
Đừng đeo đẳng vật gì
Hãy nên buông bỏ hết

Tâm không bám víu vật
Đời phù hư chấm dứt
Không còn một vật gì
Ấy nghĩa là Phật sống

Tâm quỷ trong bạn
Tự tác tự thọ
Nó hành hạ bạn
Thì chớ trách ai.

Khi bạn làm sai
Tâm bạn là quỷ
Ngoài ra không có
Quỷ nào ngoài tâm

Chán ghét Địa ngục
Khao khát thiên đường
Là tự khổ mình
Trong thế giới vui

Tưởng rằng điều thiện
Nghĩa là ghét ác
Nhưng chính tâm ghét
Mới là không lành

Bạn cho rằng thiện
Nghĩa là làm lành
Nhưng thật xấu xa
Cái tâm nghĩ vậy!

Thiện cũng như ác
Vo tròn một khối
Gói vào giấy bao
Ném hết xuống hào

Diệu dụng thần thông
Toàn là không có
Đừng tìm kiếm gì
Kỳ quan nở rộ

Con ma lừa dối
Nó xúi giục ta
Nên xem là thực
Cuộc đời dối giả

Danh tài ăn ngủ...
Năm dục bén mùi
Thì ở trong đời
Chúng làm Thầy tổ.

Ý niệm nên hư
Lúc đầu không có
Phấn đấu thị phi
Toàn do bản ngã

Khi đã học hành
Phật pháp rốt ráo
Bạn sẽ thấy mình
Chẳng có thêm chi

Giác ngộ và mê si
Lúc đầu không có gì
Toàn ý tưởng lượm lặt
Bẩm sinh nào có chi?

Nếu nảy ra ý tưởng
Rằng cái tâm giác ngộ
Chính là tâm của tôi
Thì càng thêm lôi thôi

Chẳng bận tâm chút nào
Ngộ hay là không ngộ
Tôi được cái kết quả
Sáng thức dậy khoái sao!

Cầu giải thoát sinh tử
Cho riêng bản thân mình
Là chỉ có chất chồng
Thêm kiêu căng chấp ngã

Nay tôi cũng chán luôn
Cả chuyện cầu giải thoát
Chỉ một việc thong dong
Để hơi thở ra vào

Chết đi rồi sống lại
Ngày và đêm trên đời
Nếu làm được như vậy
Nắm vũ trụ trong tay!

Tội nghiệp thay chư Phật:
Được trang sức cùng mình
Chắc các Ngài cũng phải
Quáng mắt vì hào quang

Thật còn quá sớm
Để ta thành Phật
Hãy làm hộ pháp
Đứng gác cổng chùa!

Đi tìm tịnh độ
Cố được đền bù
Thì bạn chỉ thấy
Phật tổ cười cho

Từ lúc khởi thủy
Vốn không kẻ thù
Tự tạo kẻ thù
Tà chánh tranh nhau

Nhân quả rõ ràng
Vì mê không biết
Chính mình đã tạo
Đấy là ngã chấp

Tập quen thói đời
Thế giới phù du
Mê si như vậy
Chính mình thua đau!

Cái tâm vô vi
Bản lai Bất sinh
Hữu vi không thực
Nên hết mê lầm


Năm tháng trôi qua
Tâm vẫn không già
Cái tâm như như
Lúc nào cũng vậy
 

Kỳ thay! Diệu thay!
Khi bạn tìm ra
Cái gì không già
Chỉ có tâm ta!
 

Cõi nước trong sạch
Trong tâm an bình
Không phải xa xôi
Cách hàng triệu dặm
 

Khi ai ném cho bạn
Một cái tách uống trà
Hãy khéo léo bắt lấy
Với tâm mềm như tơ. (1)


*****


(1) Ở đây Bankei dường như nói với thính giả: "Tôi truyền cho các bạn giáo lý quý báu này, hãy nhận lấy, đừng bỏ lỡ cơ hội. Nó dễ vỡ như một cái tách quý hiếm, bởi thế hãy nhận nó với một cái tâm nhu nhuyến mềm mại. Nếu nhận bằng một tâm cứng cỏi thì nó sẽ vỡ tan tành."








16 August, 2005

mộng mị 08162005



tôi là một tinh cầu
đang chậm dần vận tốc
từng tích tắc hiện tại
từng tế bào hóa sinh

tình em xanh vô lượng
lặng mây khói ngân hà



13 August, 2005

Tuyết Mùa Viễn Xứ

(Bùi Giáng)



Con chim hót như chưa từng đã hót
Một bài ca vô tận giữa bụi hồng
Tuyết mùa viễn xứ mênh mông
Từ đâu khách địa mà trông ngóng về
Tôi nằm khóc mãi tình tôi
Yêu trăng viễn xứ yêu trời lang thang
(Chiêm bao viễn xứ mây vàng)
Tuyết mùa phảng phất mộng trường éo le.

12 August, 2005

***


ta về dòng nước
để lại sau lưng con phố nhỏ
nơi đó mỗi người ôm ba bốn căn nhà

ta về dòng nước
soi mắt mình xem áng mây ngày cũ
trôi về quê nhà
tàn cây mát đơm hoa

ta về dòng nước
thảnh thơi hát bài ca biển cả


11 August, 2005

***

***

Buổi sáng, thức giấc.
Mặt trời.
Một mình ta.
Không gian lặng lẽ.
Pha bình trà.
Làm việc.
Ngắm cây cỏ.

Khởi vọng.

Đêm về. Rửa bát. Vô niệm.

06 August, 2005

Em sẽ đến

(Lam Điền)


Em không đến bên anh lúc buồn
Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi
Lời an ủi sẽ trở thành vô nghĩa

Em sẽ không đến đâu nếu anh lạnh giá
Bởi trái tim dẫu có cháy bùng như lửa
Rồi cũng có ngày lửa tàn

Em không thể theo bước chân lang thang
Khi anh cô đơn một mình trên phố vắng
Lỡ đâu phố có thêm người

Bởi tình yêu không giản đơn là những nụ cười
Nên em không đến đâu nếu anh hạnh phúc

Chỉ khi nào người đàn ông trong anh bật khóc
Em sẽ đến
Để thấm những giọt tâm hồn trên đôi mắt của anh

Phụng Hiến

(Bùi Giáng)

Tôi chấp thuận trăm lần trong thổn thức
Tôi bàng hoàng hốt hoảng những đêm đêm
Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
Tôi đui mù cho thỏa dạ yêu em

Tôi tự nguyện sẽ một lòng chung thủy
Qua những lần buồn tủi giữa đảo điên
Thân xương máu đã đành là ủy mị
Thì xin em cùng lên thác xuống ghềnh

Em đứng mũi chịu sào có vững
Bàn tay bưng đĩa muối có chấm gừng
Tôi đã nguyện yêu trần gian nguyên vẹn
Hết tâm hồn và hết cả da xương

Xin yêu mãi mãi và yêu nhau mãi
Trần gian ôi! cánh bướm cánh chuồn chuồn
Con kiến bé cùng hoa hoang cỏ dại
Con vi trùng sâu bọ cũng yêu luôn.

Còn ở lại một ngày còn yêu mãi
Còn một đêm còn thở dưới trăng sao
Thì cánh mộng còn tung lên không ngại
Níu trời xanh tay với kiễng chân cao.