29 February, 2012

Just for fun

Hôm nay ngày 29 tháng 2, năm nhuận, nghịch nghịch chút chút cho vui nà :) Ở SG sắp được 6 tháng, đen hơn Bao Công roài nè!!! 



28 February, 2012

February 29

Sau khi chiêm nghiệm tánh lười cũng rất ư là hữu ích cho tôi... cũng nhờ tánh lười của mình, mà...

a. Tôi thích ăn chay, vì đỡ phải rửa dầu mỡ sau khi nấu nướng.

b. Tôi ăn rất giản dị, tôn thờ chủ nghĩa "ăn để mà sống".

c. Tôi trở nên khá sáng tạo biến chế thức ăn cũ thành món cháo.

d. Thích ăn cháo, ăn phở, ăn món nước, cũng bởi cái tính lười nhai.

e. Rất ít khi ghi nhớ chuyện riêng tư người khác, vì làm biếng xen vào chuyện không phải của mình.

f. Ăn mặc xuề xòa, vì làm biếng đi shopping.

g. Không thích cà kê dê ngỗng, vì thế nên hay cười.

h. Không thích lăng nhăng vì rất hao tổn năng lượng che đậy nó.

Đại khái nghĩ được có bấy nhiêu thôi. Hì!


2.

Năm 1992 lấy vợ, năm nhuận. Năm nay 2012, cũng nhuận. Nhìn lại đời mình...

1976: từ Maryland qua California định cư 
1980: từ San Francisco dọn về San Jose định cư
1984: làm business, mối tình đầu
1988: phá sản, bạn gái chia tay
1992: lập gia đình với người tuổi Nhâm, có con
1996: mua nhà
2000: không nhớ rõ (chắc không có gì đặc biệt)
2004: nhận giải thưởng American Society of Business Publication Editors Western Region Award Winners, Gold Medal
2008: nhà hàng vững vàng có lợi nhuận
2012: lấy vợ, cũng người tuổi Nhâm, có con

Chung chung, năm nhuận của đời mình có nhiều biến động.

27 February, 2012

February 28


"Nếu cho tôi 6 giờ để chặt một cái cây, tôi sẽ dành 4 tiếng để mài rìu".

"Một số điều có thể đến với những người chỉ chờ đợi. Nhưng một số điều quý giá khác chỉ dành cho những người hối hả và quyết đoán".

"Hãy nhìn vào những người đạt được thành công lớn. Đó là bằng chứng cho thấy tất cả mọi người đều có thể làm được như thế".

"Cuộc sống không nằm trong số năm bạn đã sống mà đó là những gì bạn đã làm suốt thời gian tồn tại".

"Đừng cảm thấy tiếc vì bụi hoa hồng có gai mà hãy vui vì trong bụi gai có hoa hồng".


2.

Cô bé lên 3 ôm búp bê vẽ vào trí óc một giấc mơ gì tôi không biết, nhưng ngày còn bé tôi mơ làm bác sĩ, lính cứu hỏa, cảnh sát, người lính trận... vân vân... nói chung là mẫu người hùng cứu mỹ nhân. Haizzz! Thời đất nước còn chiến tranh đó mà! Đến bây giờ những ước mơ nho nhỏ đó vẫn đem đến cho tôi những nụ cười rất nhẹ mỗi khi hồi tưởng.

Đã đi qua nhiều con đường và thấy nhiều hoang tưởng ngay trong chính mình, nên dạo này tôi chẳng còn hứng thú đi tìm cái gì ở ngoài mình. Đôi khi Nghi rủ tôi đi ăn, hay đi công viên, hay đi uống cà phê ở quán này quán nọ, tôi cũng ừ ừ đi chung cho vui chứ chẳng còn háo hức gì. Ngay cả nói chuyện với Hỷ, những đề tài về kinh Dịch, về Phật pháp, mà tôi đã từng say mê, bây giờ cũng chỉ là những câu ậm ừ, và ghi nhận để đó. Thi thoảng nghe pháp thoại của nhiều vị thầy đi trước, cũng chỉ ở mức khoảng 10 phút một ngày.

Hình như cảnh giới trong tâm hồn đã quá đầy. Đầy như phin cà phê đang chờ nước sôi? Cũng có thể tôi đang là một trái trên cành đang chín?