31 December, 2011

December 31

Sài Gòn đã đón năm 2012 với pháo hoa trên đường Nguyễn Huệ. Từ ban công nhà tôi ở quận Phú Nhuận, tôi đứng ngó về hướng quận 1, ngắm bầu ánh sáng lóe lên như từng cơn sóng. Hiện giờ đã là ngày mồng 1 tháng 1 năm 2012 ở Việt Nam, và bên Mỹ đang chuẩn bị "count down" đón chào năm mới!

Đêm qua, tôi nằm cố gắng nhớ xem năm ngoái mình ở đâu (?) làm gì (?) với ai (?). Tìm lại trong blog tháng 12 năm 2010, trí nhớ vẫn hoàn toàn đặc kịt, không thể nào hồi tưởng lại được mẩu ký ức nào. Tôi tự hỏi "phải chăng tôi vẫn đón nhận cuộc đời là một giấc mộng lớn?" Dễ dãi đón nhận và cũng thản nhiên buông xuống. 

Ngẫm nghĩ thêm, đúc kết lại sự việc của năm 2011, tôi có cảm nhận 3 năm qua, bắt đầu từ năm 2009 là mốc thời gian bắt đầu cho sự việc tái tạo lại nhân sinh quan, đã đến lúc tạm đủ để cho tôi sàng sẩy. Tôi đã và đang đón vào không gian riêng một hình hài, một tâm tư, một vũ trụ lạ lẫm được thể hiện qua người bạn gái của tôi ở Sài Gòn. Đây cũng là phần thưởng mà đằng sau nó là sự thử thách mà tôi sẽ phải tự chiêm nghiệm lấy cho chính mình điều gì đó sâu xa hơn trong cuộc sống.

Những gì đã qua, đã trôi qua ...

Chiều hôm qua, tôi đi tìm sử thi Tây Nguyên bản "Trường Ca Đam San" có đoạn này...

"Hãy đánh những cái chiêng kêu thanh nhất, những chiêng kêu trầm nhất. Đánh nhè nhẹ cho gió đưa xuống đất. Đánh cho tiếng chiêng vang xa khắp xứ! Đánh cho tiếng chiêng luồn qua sàn lan đi xa. Đánh cho tiếng chiêng vượt qua mái nhà vọng lên trời. Đánh cho khỉ trên cây cũng quên bám chặt vào cành đến phải ngã xuống đất! Đánh cho ma quỷ mê mải nghe đến quên làm hại con người. Đánh cho chuột sóc quên đào hang, cho rắn nằm ngay đơ, cho thỏ phải giật mình, cho hươu nai đứng nghe quên ăn cỏ, cho tất cả chỉ còn lắng nghe tiếng chiêng của Đam San!...".

... tạm dùng để đánh dấu cho ngày cuối năm 2011.


28 December, 2011

December 29

Sáng qua đang đánh bi da với Lâm, anh Sơn gọi điện thoại rủ đi uống cà phê. Anh đưa tôi đến quán cà phê Thùy Dương mới khai trương được vài ngày. Chung quanh khuôn viên khá rộng vẫn còn nơi cần tu bổ chưa làm xong, nhưng quang cảnh nhẹ nhàng thông thoáng. Ở đấy, tôi được bà chủ, người gốc Quảng Ngãi, đãi ăn trưa là tô canh con don. Whoa! Ngon lắm!

2.

Nhẫn đã được đặt, thiệp cưới cũng đang được thiết kế lên máy in. Tâm thức dạo này cô độc và êm ái tương tự như thời gian ở chùa năm 2010, chỉ có mình và trời đất thênh thang. Nghĩ cho cùng, tất cả mọi ràng buộc là chính mình tạo ra, chứ chẳng có ai có thể bắt mình làm nô lệ cho cái sợ, vì tự mình cũng chẳng còn tranh chấp hơn thua gì với ai. Tất cả đến và đi đều theo tự tánh của nó! Hì!

27 December, 2011

December 28

Qua một thời gian theo dõi những chương trình trên đài truyền hình, tôi nhận thấy 70 phần trăm xoay quanh đề tài tình cảm xã hội. Phim của Trung Quốc, Hàn Quốc, thi thoảng lồng bối cảnh lịch sử và kiếm hiệp, phim Việt Nam hầu hết như soap opera gồm nhiều tập với chủ đề liên hệ nam nữ và những khúc mắc vướng víu éo le khá tiêu cực. Có lẽ tôi đã chẳng đủ kiên nhẫn để xem cho hết tập phim, nên chưa học được cái gì tích cực chăng? 10 phần trăm còn lại là thể thao hầu hết là chương trình đá bóng. Còn lại những đài ngoại quốc như của Hoa Kỳ gồm có kênh MovieMax, HBO, ESPN, Cartoon Network, Discovery, Animal Planet còn có chút giá trị cho kiến thức khoa học; của Pháp xoay quanh tin tức và văn nghệ; của Thái, đá banh; của Úc tin tức và giải trí; của Việt Nam, quảng cáo và âm nhạc giải trí.

Tóm lại, chương trình phát sóng ở Việt Nam cũng gần như ở bên Mỹ, chỉ xoay quanh 2 đề tài: khơi mở những vướng mắc hệ lụy tình cảm, và sức mạnh quyền lực tranh chấp hơn thua, nhưng ở Sài Gòn chương trình cung cấp kiến thức khoa học và nghệ thuật có phần khan hiếm hơn.

 

2.
 
Hôm qua, con bé lớn, Khánh Anh bực bội gì với ai đó, viết trên Facebook những lời phê phán nặng nề về cá tính người nào đó. Tôi viết cho lại trong trang của nó "điều quan trọng là biết mình là ai, chứ không phải là ai đó thế nào?"

Qua năm tháng thăng trầm, với tâm hồn nhạy cảm cố hữu, tôi đã tự nghiệm thấy cái giận cái vui của mình rất dễ bùng phát. Chỉ cần một sát na, tôi có thể rơi vào trạng thái trầm cảm hay điên cuồng. Chỉ cần một thoáng chấp trước, tôi có thể cảm thấy hận thù hoặc say mê. Tất cả những cái mầm trong tâm, nằm sẵn trong mình như kho đạn sẵn sàng bùng nổ. Đến một hôm, nhận diện được chúng, tôi bước qua thật nhẹ nhàng trong mọi tình huống. Lâu lâu, tôi vẫn thấy nó ẩn hiện đâu đó, ẩn núp dưới nhiều khuôn mặt khác nhau. Tôi cẩn thận từng ý nghĩ của mình như đang đi chân trần dò dẫm từng bước trên mặt đường loang loáng nhớt xe.

Ở Sài Gòn một thời gian đụng chạm với người dân, niềm lạc quan của tôi cũng phần nào chín chắn hơn. Tôi hay thường nói đùa với người trong nhà và vài người bạn thân, "nhìn người dân ở đây, thương thì thương, nhưng tin thì không!" Nó có vẻ nghịch với xã hội của Mỹ, "tin thì tin; thương, lại là chuyện khác!" hihi...

Từ đó, tôi càng yêu mầu lam vô ngại. Từ đó, con đường tôi đi càng hiện lên nét rõ ràng. Điều tôi nghiệm được trong cuộc sống với con mình là, nó sống tốt với chính nó đã là hành động săn sóc tôi rồi. Chẳng đòi hỏi gì hơn.