10 March, 2012

March 8 & 9

March 8

Trên đường từ Sài Gòn ra Phan Rang, tôi được thấy nhiều cảnh đẹp ở hai ven đường trên quốc lộ 1. Gồm những hàng quán rải rác có những chiếc võng dưới mái tôn, những cánh đồng cỏ, những vườn trái thăng long, những đàn bò lông vàng, những em bé cháy nắng, những rặng núi xanh, những rặng núi đá, những khúc biển xanh ngun ngút, những chiếc xe đạp chiếc xe gắn máy của người dân ngược xuôi 2 bên đường. Có lần tôi tự hỏi, với nhịp sống nơi quê nghèo, sẽ có bao nhiêu em bé được biết đời sống thành thị như Sài Gòn?

Buổi chiều đến nhà cậu Tuấn và cô Muối (tương đương với Muội, vì cô ấy còn có cô chị song sinh được gọi là cô Ché, tương đương với Tỉ hoặc chị, đang định cư ở Canada). Cô Muối là em gái út trong gia đình ba Nghi. Cậu Tuấn đã từng là bạn rất thân với ba ruột quá cố của Nghi (đã qua đời năm 1986 trong một tai nạn sông nước), niềm nở chào đón mọi người. Vừa trông tiệm dịch vụ cho mướn Internet gồm có 26 cái máy PC, vừa uống cà phê cùng nhau, cậu Tuấn dành cho tôi rất nhiều thời gian kể chuyện cho tôi nghe về ba Nghi thủa thiếu thời. Chiều đến, mọi người đi dùng bữa tối ở quán cơm gà gần nhà. Buổi tối, sau khi dọn dẹp, cậu ấy dẫn tôi qua chợ Phan Rang ăn hột vịt lộn uống bia dưới bầu trời đêm quang đãng.

March 9

Ngày sinh nhật thứ 51 ở Phan Rang.

5 giờ 30 sáng, loa phát thanh trên đường phố ầm ĩ chương trình 1 tiếng đồng hồ được phát sóng hằng ngày 2 lần 5g30 sáng và 5g30 chiều. Hầu như tất cả người dân từ ngõ hẻm đến đầu phố đều đặn đón nhận chuyện này đã hơn 36 năm qua. Trong chương trình thời sự có chen lẫn phần quảng cáo tư nhân nước ngoài, và vài ca khúc tình tự quê hương.

Sau khi ăn sáng, chúng tôi, Huyền, Vũ, Hương, Hằng (những người bạn thân của Nghi từ Sài Gòn đến Phan Rang từ chuyến xe đò chạy xuyên đêm), và bé Hân (em gái Nghi), lên xe mướn đi chơi vịnh Vĩnh Hy. Chúng tôi đã mua vé tàu đến thăm một bãi biển đẹp để ăn trưa với những đặc sản còn tươi nguyên vừa được vớt lên từ lòng đại dương.

Với tất cả những không gian ăm ắp cảnh quê hương từ chiều qua tôi được đón nhận vào tâm hồn, cộng với ngày hôm nay, tôi thấy Việt Nam còn nhiều nơi đẹp lắm. Nếu tôi lờ đi những miếng rác, những mái tôn, tôi sẽ không biết là mình đang ở Mỹ hoặc ở Việt Nam.

11g trưa, chúng tôi lên thuyền trở lại bến tầu. 

Chúng tôi ghé thăm mộ của ba Nghi ở Bà Râu thắp hương, và sau đó lội bộ qua 2 cánh đồng nhỏ để trở lại xe đang chờ bên ven đường quốc lộ 1. Chúng tôi về Bà Láp, nơi có từ đường mà chúng tôi sẽ làm lễ cưới vào ngày mai. Bác Tùng (anh trai cả trong gia đình ba Nghi), cùng vợ là bác Hồng, bày cơm trưa đón chúng tôi. Căn nhà cổ được xây đã hơn 64 năm qua bằng gỗ quý, được trang trí quanh vườn bằng những loại hoa kiểng hiếm có với cái hồ bán nguyệt có nước chảy róc rách. Không gian hữu tình làm cho mọi người quên đi cái bức ở Phan Rang. Bạn Nghi mỗi người một tay đóng góp vào vài chi tiết nhỏ để chuẩn bị cho ngày mai.

Mọi người về lại nhà cậu Tuấn lúc 6 giờ chiều để nghỉ ngơi và tắm rửa. Chúng tôi ra chợ Phan Rang, cách nhà cậu khoảng 5 phút đi bộ để ăn tối với những hàng quán bánh canh, bánh căn, hột vịt lộn, sữa đậu phọng, cơm gà, phở gà, miến gà, vân vân ... Ai thích ăn món gì thì gọi món ấy.

Buổi tối khuya, cậu Tuấn rủ tôi ra quán ốc uống bia với đĩa sò điệp và đĩa cá đối khô chấm tương gừng. 


(Whoa, nhiều chuyện quá! Kể vào chi tiết thì không biết chừng nào hết! Có chụp hình, có quay phim, nhưng các bạn Nghi đang giữ, nên chưa upload khoe cả nhà được. Để vài ngày nữa, trở lại Sài Gòn kể chuyện ngày đám cưới của hai đứa nhe.)


  

07 March, 2012

March 7



Sáng sớm mai, tôi, Nghi, và mẹ nàng sẽ đi xe đò ra Phan Rang để chuẩn bị cho ngày thành hôn vào ngày thứ Bẩy. Buổi sáng nay soạn quần áo và vật dụng cần phải có, tôi cũng có chút xúc động cho sự đổi thay sắp đến trong đời sống của mình. Qua thời gian bên nhau, chúng tôi cũng đã hiểu khá nhiều về cá tính của nhau. Lễ cưới chỉ là hình thức để hợp thức hóa hai tâm hồn đã chín chắn muốn cùng nhau trải nghiệm biến cố cuộc đời.

Chúng tôi đã phân tích và chia xẻ nhiều quan niệm và quan điểm về hôn nhân, về con cái, về hướng đi của lứa đôi. Hôn nhân là một nhân duyên tốt để chúng tôi hoàn thiện cho nhau, vì chúng tôi hợp với phương thức này. Có người có khả năng tự hoàn thiện chính mình chẳng phải cần đến ai khác ngoài bản thân, nhưng chúng tôi không thuộc vào nhóm người ấy. Chúng tôi cần chạm vào nhau, cần nghe tiếng cười tiếng nói của nhau, cần nhìn thấy sự hiện hữu hằng ngày, cần học hỏi cách sống tương quan tốt đẹp hơn.

Một sự việc đánh dấu từ đây
cùng người đồng hành... mình vừa là hành trình, vừa là người lữ hành trên hành trình ấy.


(Vài ngày nữa upload hình lên cho cả nhà xem nhé!) Hì!

03 March, 2012

March 4

Ngày hôm qua, 3 tháng 3, Khánh Anh, con gái đầu lòng của tôi báo tin cho tôi biết bạn ấy đã được nhận vào Suffolk University ở Boston. Đại học này nằm trong Top 400 của Hoa Kỳ. Bạn ấy sẽ học tiếp chương trình 2 năm còn lại về quản trị kinh doanh, và hy vọng rằng bạn ấy sẽ học luôn chương trình MBA ở đó. Hai bố con text qua text lại cho nhau thay vì nói chuyện trực tiếp. Bạn ấy đã ao ước ở miền Đông từ lâu rồi. Hè năm nay bạn ấy sẽ rời cái nôi bé bỏng ở Seattle đến Boston định cư cho cuộc hành trình mới.

Sáng sớm hôm nay đang uống cà phê ngắm trời, Minh Tâm, đứa con giữa, gọi báo tin đã được nhận vào Seattle University với học bổng $10,000 mỗi năm cho đến khi nào bạn ấy học xong chương trình cử nhân. (U.S. News and World Report's "Best Colleges 2012" ranks Seattle University among the top ten universities in the West.) Nghe giọng bạn ấy qua phone, tôi mừng không biết nói gì.  Nhìn lại quãng đời từ lúc bạn ấy học mẫu giáo, là đứa bé lúc nào cũng quyết tâm hăng say theo đuổi mục đích tự đặt cho chính mình, tôi có thể cảm nhận được niềm tự hào đang phát quang trong bạn ấy.

Thế là niềm ước mơ của 2 bạn ấy đang dần hiện thực.