Hôm nọ trong khi chờ vợ ở Nhà Thương Phụ Sản Quốc Tế, nghịch ngợm leo lên cái cân! Whoa! Từ ngày về VN đến giờ, mình đã lên được 5 kg, nghĩa là bây giờ đã được 100 lbs!!! Một trọng lượng mà mình chẳng bao giờ nghĩ đến từ bấy lâu nay.
Có những lúc 2 vợ chồng cùng nhìn lại quãng đời đã qua, và lạ lẫm với những diễn tiến xảy ra khá nhanh. Chỉ còn non 2 tháng nữa, sẽ có đứa con oe oe sinh ra đời, với cái tên Cát Hy mà bố mẹ vẫn muốn gọi tên. Mỗi ngày cảm nhận sự sống của thai nhi trong bụng cảm thấy cuộc sống thật thiêng liêng, thật bao la, làm mình nhớ lại chuyện nắm lá trong tay của đức Phật.
Cứ mỗi ngày lại nhìn ra được thêm một chút cái sâu xa trong tâm thức con người qua mẩu tin thời sự, clip hài kịch, bi kịch chung quanh, mà mình vẫn hài lòng với cách sống vô ngại đã được học từ đức Phật. Mỗi ngày thấy tâm thức được mở rộng hơn để chào đón những cụm mây trắng như bông trên nền xanh rất xanh, hoặc cánh bướm vàng trên nền lá cây xanh cũng rất xanh. Mỗi ngày gần nhau hơn.
06 June, 2012
29 May, 2012
May 30
Hôm nay nữa là 3 ngày tôi "ở rể". Căn nhà thoáng và mát, rộng 4 mét, sâu 16 mét, gồm có tầng trệt dùng làm nhà bếp, phòng tiếp khách, phòng vệ sinh, tầng 2 và tầng 3 có 3 phòng ngủ, 2 phòng tắm, và tầng sân thượng để máy giặt và nơi phơi quần áo. Mặt tiền và mặt sau căn nhà là ngõ hẻm rộng vừa đủ cho 1 chiếc xe hơi ra vào. Mẹ Nghi, em gái Nghi, mỗi người một phòng, nhường cho chúng tôi ở phòng master bedroom trên tầng 2.
Từ cửa sổ phòng ngủ, chúng tôi có thể nhìn thấy nhà hàng xóm qua tàng cây sơ ri. Từ sân thượng nhìn xuống, tôi có thể thấy phòng ngủ, phòng để ban thờ gia tiên nhà hàng xóm trước sau. Đâu đó, tiếng phát từ kênh TV của nhà này, tiếng nhạc đủ mọi thể loại từ nhà kia, tiếng nói chuyện từ nhà nọ. Lâu lâu một con chó sủa, là chó cả hàng xóm đều sủa chung. Ngày còn bé khi còn ở Sài Gòn, nhà tôi ở mặt đường; khi qua Mỹ, nhà này cách nhà kia cả khu vườn, nên đến bây giờ tôi mới được sống trong không gian "đặc thù" Sài Gòn.
Bây giờ ngoài Nghi, có thêm mẹ Nghi, và cô em gái ngoài giờ đi học lúc nào cũng sẵn sàng chạy đi mua món này món kia đem về nhà ăn chung. Mọi người chăm chút cho nhau mà chẳng cần phải nói ra. Cả ngày, tôi chẳng làm gì cả mà không hiểu sao thời gian vẫn trôi qua rất mau. Đời sống ấm áp và ổn định.
Labels:
Nhật Ký
Subscribe to:
Posts (Atom)