09 August, 2011

august 9

Như người thợ lặn, mỗi lần tập sự là mỗi lần cố gắng lặn sâu hơn một tị.

Tôi cũng đang tập lặn. Lặn sâu xuống vùng cảm súc của riêng mình.

Hôm qua ra quán cà phê Starbucks gặp Joe, vì anh ta dư dùng cái thẻ wireless card ráp vào máy laptop và muốn bán với giá $10.

Cả nửa tiếng buổi chiều trong quán cà phê, anh ấy giúp tôi setup cái thẻ ấy để làm việc với máy của tôi. Có lẽ tôi phải lập lại trình cho máy vì tôi đã làm hư configuration setting của nó. Cuối cùng chúng tôi chia tay.

Sáng nay, anh ấy gửi text bảo là anh chưa có thời giờ để test nó nhưng anh ấy biết là nó work; nếu tôi muốn, anh ấy sẽ cho tôi.

Như ngày nào tôi sẽ ok ngay, nhưng từ 10 sáng đến giờ, tôi cảm thấy không muốn nhận lãnh nó mà cũng không biết rõ nguyên do. Trong khi đó, chiều hôm qua tôi muốn mua cho được.

Phải chăng cõi năng lượng của lý trí thông thoáng, nên mọi chuyện nhanh như điện; còn vùng năng lượng của trái tim không được như thế? Nó như biển sâu, càng lặn xuống càng thấy đặc kịt. Cả nửa đời sống của tôi trong ngày tháng qua sống trong lý trí nhiều hơn là cảm súc. Bây giờ tôi lại muốn shutdown cái lý trí đó, để tìm hiểu ngôn ngữ câm lặng của trái tim. Vì thế, đôi khi khó viết lách thường xuyên hơn.

Đêm chủ nhật vừa rồi, sau gần hai ngày lặn sâu vào cảm súc tôi mới có thể viết vài dòng tạm biệt một người bạn. Trước khi gửi, tôi có ra ngoài trời đêm đi dạo trong sân để lắng nghe trái tim của mình. Khi thấy sự an bình vẫn còn đó, tôi mới bấm nút send. Một ngày sau, tôi nhận được hồi âm, và người gửi cũng rất an bình với những dòng chữ nhẹ nhàng.

Cả sáu tiếng đồng hồ trôi qua, trái tim tôi vẫn chưa cho tôi thấy tín hiệu nào để trả lời cho Joe.




04 August, 2011

Cesária Évora, Petit Pays




quê hương bé bỏng

Giữa trời khuya, em là vì sao không bao giờ sáng
Giữa lòng biển rộng, em là hạt cát chưa bao giờ ướt
Nhưng em đã trải rộng tình yêu đến từng ghềnh đá
ô quê hương bé bỏng, chan chứa lời dân ca mộc mạc

...

01 August, 2011

tâm sự người sống kiếp du mục




Trong ký ức mơ hồ, tôi có cảm tưởng là mình ở một kiếp nào đó đã từng lang bạt không quê hương, đời sống gắn liền với mặt trời, mặt trăng, và sa mạc. Những bài nhạc hoặc phim ảnh về kiếp du mục, đều được tôi hau háu lục lọi. Kiếp người du mục đến đâu cũng bị xã hội khinh khi ruồng rẫy như thành phần bất hảo. Vâng, đời sống vật chất của họ nghèo lắm.

Tôi đã từng muốn quen một người con gái sống đời du mục.

Cô ấy còn trẻ lắm, đang làm nghề vũ nữ và ở chung với bà ngoại. Có những buổi chiều bất ngờ cô ấy đến chơi trong chốc lát, chỉ để uống chai nước, chỉ để ăn trái cây, chỉ để tắm gội, chỉ để ngủ lại một giấc nhỏ, hoặc chỉ để nói vài lời bâng quơ không đầu không đuôi, rồi lại lặng lẽ bước đi nhẹ nhàng như làn khói.

Chia xẻ cùng bạn đoạn nhật ký của cô ấy nhé.

ngày xx tháng xx năm xx

Tôi không còn được nhìn thấy hoặc cảm thấy sự thay đổi từ mùa này qua mùa nọ, tôi khao khát mầu lá cây xanh, và liên tục vật lộn với những cảm súc không chỗ thoát. Tôi phải mất nhiều thì giờ để mở những cánh cửa, để tống không khí ngột ngạt ra ngoài trời. Thay vì thức giấc bởi tiếng chim hót trên cành hoặc những cánh gió xào xạc trên lá, tôi bị thức giấc bởi tiếng động xe tải, giao thông vào giờ cao điểm và tiếng la hét của nhà hàng xóm. Tôi không còn được cảm nhận bầu trời khi chuyển mưa vì tôi không còn ngửi được cái ẩm ướt trong không khí, và khi mưa xuống tôi không còn được đón âm thanh rộn rã của nó trên mái.

....

Tôi yêu biển vì nó đem lại cho tôi cảm giác thông thoáng và tự do, nhưng tôi không nghĩ rằng tôi sẽ ở mãi nơi đây - hoặc bất cứ nơi nào khác. Bản năng của tôi là phiêu lãng, vì tôi lớn lên trong môi trường ngày nào cũng mới lạ, vì thế tôi dễ dàng cảm thấy tù túng. Tuy nhiên, để hiện thực giấc mơ này của tôi, tôi phải đâm rễ nơi đây.

-m